Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Thơ Tâm Tình Chùm 1



Image result for nhân loại 



Nỗi Đau Trần Thế



Vẫn cái đau dày vò lẵng nhẵng

Suốt đêm ngày dai dẳng chẳng tha

Buồn phiền ta lại làm thơ

Kể ra bao nỗi đớn đau dày vò...




Khách trần thế nào đâu thấu hết

Có bao nhiêu đau buốt ở đời?

Kể từ muôn kiếp sinh nhai

Hay là khuất núi luân hồi kiếp sau?



Lũ con cháu rên la thảm thiết

Trong hồ sơ lý lịch trích ngang

Thân hào điạ chủ phú nông

Thương gia tư sản điền trang đủ người...



Cách mạng chúng bắt đi cải tạo

Vẫn chưa tha con cháu vạ lây

Chặn đường tuyệt lộ thai nhi

Tinh thần tiều tụy hoa rơi nhụy tàn



Bắt phải sống bầy đàn trâu chó

Mất tự do hộ khẩu kiểm tra

Ép bao quân cán cộng hoà

Miền Nam chính thể nhạt nhoà gió mưa...



Nỗi đau đớn dày vò tâm trí

Buốt con tim tiều tụy héo hon

Dật dờ trước ngõ đầu thôn

Còng lưng chiếc bóng sớm hôm đi về



Con thơ dại ủ ê đói khát

Vợ bán bar chồng hốt phân tro

Ba miền sáng nắng chiều mưa

Đói ăn thất học đổ ra thị thành



Trong xã hội lập thành băng đảng

Con cháu ông nấp bóng du côn

Bao che trên dưới chu toàn

Bịt mồm báo chí oán hờn trào dâng



Kẻ đáng trị ngoài vòng pháp luật

Người bị oan tống suốt lao tù

Luật rừng chỉ thị đong đưa

Ai mà tả hết nỗi đau tận cùng...



Bao ngón độc tuyệt đường sinh lộ

Hủy hoại thân khống chế tinh thần

Tâm hồn thể xác rũ tàn

Bát cơm chén nước muôn phần hiểm nguy



Gục ngã xuống gan suy thận trụy

Bệnh viêm xơ truyền cấy bao giờ?

Trời xanh lồng lộng thảm sầu?

Mây xa khuất bóng trời nào có thương?



Phải kể đến muôn phương tứ hải

Động lòng thương, nhức nhối tâm can

Bao nhiêu tổ chức cứu nhân

Thuốc men điều trị vợi dần thương đau



Sẵn giấy bút làm thơ kể lể

Vài đôi dòng chia sẻ với nhau

Nôm na vài chữ quê muà

Nỗi đau trần thế làm sao giãi bày ?



2008 Lu Hà





Nhớ Kẻ Phong Trần

tặng hương hồn Nguyễn Bính



Nếu chỉ thơ tình có cố nhân

Lời chàng mộc mạc ý dân gian

Giang hồ phiêu lãng hồn du tử

Nguyễn Bính ngày xưa đẹp vạn phần .



Tôi ở phương trời xa nhớ anh

Nỗi lòng Nguyễn Bính với năm canh

Đọc thơ như thể người còn sống

Sống động trong tôi một mối tình .



Anh là hoàng tử của tình yêu

Bát ngát cò bay thẳng cánh diều

Từ Thức lạc đường vào cõi động

Chiều mơ cô gái nhớ bao nhiêu...



Khí khái như anh thật đáng khen

Biển sâu dặm thẳm suối ưu phiền

Hương thơm hoa trái muà ong gọi

Trải rộng chim bay khắp mọi miền



Thơ thẩn chiều thu nhớ bóng xưa

Như chàng trai ấy ngóng con đò

Tình em ngào ngạt hồn trinh nữ

Như đoá Ti Gôn chẳng biến màu !



Chim cứ bay đi khắp bốn muà

Dọc ngang Nam Bắc chốn rừng xa

Đất lành chẳng đậu tìm hoang dã

Thui thủi mình ai nỗi nhớ nhà...



Nguyễn Bính anh ơi! Mộng ái tình

Cuộc đời sao nỡ chóng trôi nhanh

Già đi trước tuổi buồn tê tái

Khói thuốc say xưa giấc chẳng lành



Gói trọn tài năng có thế sao?

Trầm luân nghèo khó cõi ta bà

Đói ăn rét mướt nơi rừng rú

Ngẩng bước đi anh gạt lệ sầu



Tôi tiếc cho anh lạc nẻo trần

Tấm lòng lương ái với tha nhân

Mà không có chốn nào yên nghỉ

Nợ để trăm năm một nỗi buồn...



Chúng nó những ai cấm đoán anh

Bịt mồm khoá họng rũ chim xanh

Nhân văn đòn bút hồn thi sĩ

Giai phẩm còn đau hận với tình...!





2008 Lu Hà





Thăm Mả Cũ Bên Đường

Tản Đà – Lu Hà



Đã bấy lâu nay ta vắng nhà

Đường quê mỏi gối bóng chiều xa

Lơ thơ làn gió hây hây thổi

Một dãy lau cao uá sắc tà .



Từ xa một đống trơ trơ đó

Hang hốc đùn lên đám cỏ gà

Người nằm dưới mả, ai ai đó ?

Quê ở gần đây hay ở xa ?



Mả cũ ven đường đã bấy lâu ?

Buồn sao cô quạnh cảnh chiều thu

Người đời bạc bẽo không nhang khói

Đau xót cho người bởi cớ sao ?



Hay là thuở trước kẻ cung đao?

Hám đạn liều tên chết mũi dao

Cửa nhà xa cách vợ con khuất

Da ngựa bọc thây ai khóc cho



Hay là thuở trước kẻ văn chương ?

Mở hội công danh lỡ lạc đường .

Tài cao phận bạc đời thi sĩ ,

Mải chơi hờn giận quên quê hương .



Hay là thuở trước khách thuyền quyên?

Sắc sảo khôn ngoan trời đất ghen

Phong trần gặp bước đường lưu lạc,

Đầu xanh xui một kiếp xuân hèn .



Hay là thuở trước khách thương nhân?

Mua một bán mười giỏi mẹo gian

Cho vay nặng lãi đời ân oán

Sống chết mặc bay chẳng tiếc thân.



Hay là thuở trước bậc phong lưu?

Vợ con đàn hạc đề huề theo

Quan san xa lạ đường đi khó

Ma thiêng nước độc phong sương nhiều .



Hay là thuở trước bậc tài danh?

Đôi đôi lưá lưá cũng linh tinh

Giận duyên tủi phận hờn ân ái

Đất khách nhờ chôn một khối tình!



Hay là thuở trước chót buôn dân?

Bám đít ngoại bang phận chó săn

Năm châu đại lục hòng tô đỏ

Thân xác chôn vùi xương máu tan



Có phải trước đây từng nắm quyền ?

Dối trên lừa dưới bịp dân đen

Độc tài đảng trị quen bè phái

Thất sủng cuối đời mấy kẻ khen .



Đến chết vẫn còn mộng ảo danh ?

Thiên đường chủ nghiã hận trời xanh

Một lòng một dạ đi theo đảng

Chó ngáp phải ruồi Hồ Chí Minh .



Đã từng bán tước lại mua quan ?

Hống hách một thời nạt nộ dân

Bằng giả tô son màu tiến sĩ

Chia bè kết cánh giỏi lường gàn .



Suối vàng thăm thẳm biết là ai?

Mả cũ không ai kẻ đoái hoài !

Trải bao ngày tháng trơ trơ đó

Mưa dầu, nắng dãi trăng mờ soi!



Chiều tà khí lạnh thoảng gai gai

Nhớn nhác nhìn quanh chẳng thấy người

Thi sĩ rùng mình theo cột sống

Mấy lời thăm hỏi gửi xa xôi .



Đám cỏ lung lay nỗi cảm phiền

Hoàng hôn đôi ngả mối nhân duyên

Rung rinh ngọn gió sương rơi lạnh

Thoang thoảng âm hồn đứng cạnh bên ?



Người vẫn lặng thinh chẳng nói gì

Bao điều thống thiết của trần ai

Xưa kia người cũng từng trôi nổi

Trong cõi ta bà cuồng hận si



Người ở dưới mồ có thấu chăng ?

Nắm xương hài cốt gửi bên đường

Người qua kẻ lại nào thương xót

Ta viếng bài thơ thay khói hương



Hai chữ quê hương thấm thiá ta

Nhắn nhủ trên đường những khách qua

Chào đời thương khóc tình nhân thế

Trăm năm ai lại biết ai mà!



Chú thích: Bài thơ kính bái hương hồn bậc Thày cuả dòng thơ mới .

Tản Đà viết 9 đoạn, tôi viết thêm 10 đoạn và sưả lại vài chữ theo ý cuả học sinh.





Muà lễ giáng sinh năm 2008 Lu Hà







Thương Khóc Cho Đời



Chẳng biết hát hò chẳng muá may

Làm thơ ai oán khóc cho đời

Chẳng may sinh phải thời tao loạn

Cóc nhái nhảy lên để dạy người



Bao nhiêu oan trái kiếp lưu đày

Đất nước điêu tàn đắm biển khơi

Quê mẹ xa xưa thành chốn lạ

Về thăm nước mắt cứ vơi đầy...



Vẫn sông vẫn nước bến đò xưa

Đứng laị thời gian tiếc ngẩn ngơ

Cái thuở thiếu thời bao kỷ niệm

Giờ đây xơ xác bóng hoang vu



Chẳng thấy gì vui bụi mịt mù

Làng quê phố xá mải nhìn nhau

An ninh chưa chắc toàn thân mạng

Một nhát sau lưng chuyện bất ngờ



Giờ chẳng ghét nhau chỉ nhớ thôi

Một thời trai trẻ căm thù ai

Sinh ra bú mớm nuôi lòng hận

Chúng bảo giết người hoa máu tươi?....



Thiên đường ôi cõi mộng tương lai

Giai cấp đấu tranh thảm khốc đời

Tẩy não nhuộm hồn thơ bé nhỏ

Lớn lên đâm chém mới thành người



Thi đua dũng sỹ được nêu tên

Khắp chốn xa gần ngập giấy khen

Âm phủ trần gian tràn tước hiệu

Quét rác anh hùng ma quỷ rên



Ta chỉ có thơ để khóc than

Chẳng mong cho được chữ văn nhân

Thế mà có kẻ cười như mếu

Thơ của người ta nhận vĩ nhân



Tài năng chẳng có lũ điêu ngoa

Dối trá gian manh cả với thơ

Thơ phú làm gì cho nhục nhã

Ngàn thu uế xú vẫn còn lưu...!



2008 Lu Hà







Nhớ Lời Anh Dặn

tặng nhà văn giáo sưTrần Kiêm Đoàn



Em chẳng giận đâu lại thấy vui

Những lời anh mắng thật chi ly

Ngẫm trong trời đất tìm huynh đệ

Căn số anh em đã định rồi



Cách mặt tấm lòng dấu biển khơi

Nghìn trùng xa thẳm áng mây trôi

Lời anh sang sảng còn vang vọng

Để lại cho em một nghĩa đời



Tuy chẳng gần nhau vẫn chẳng xa

Nửa vòng trái đất ở bên kia

Bao nhiêu tri kỷ lời căn dặn

Như thể anh em ở một nhà



Các cụ ngày xưa vẫn bảo ban

Yêu thì cho vọt ghét cho ăn

Lời cay ý đắng lòng chân thật

Mật ngọt giết ruồi ôi! thế nhân



Tiến bộ cũng là chút động viên

Chỉ cho đường bước đúng căn duyên

Tư duy trí tưởng hồn thơ mộng

Thoang thoảng tình quê khắp mọi miền





Em cứ viết đi viết thật nhiều

Ngại gì thương nhớ biết bao nhiêu

Việt văn sữa mẹ nuôi khôn lớn

Như thuở bài ca nắng sớm chiều



Em đã làm văn học viết thơ

Bầu trời viễn vọng thật bao la

Văn chương lịch sử coi nhân thế

Cái buổi chưa sinh sống thế nào?



Tổ quốc của ta sông núi xưa

Chân trời thăm thẳm áng mây xa

Nửa già thế kỷ dày vò mãi

Tê tái canh thâu suốt bốn muà



Cánh cửa văn thơ thật lạ kỳ

Bước vào trí tưởng của tư duy

Nâng hồn hy vọng tìm chân lý

Mê mải cho ai ở cõi đời?



Thượng Đế tìm đâu dưới cổng trời

Chúng loài mê muội cánh bèo trôi

Đam mê vật chất say màu máu

Huyền hoặc thiên đường mãi thế thôi...



Trí tưởng mông lung cõi mộng mơ

Sân chơi lãng phí mất thời giờ

Vội vàng thi sĩ vần thơ nháp

Rõ chán làm sao tuột ý thơ...



Như con bướm trắng lượn la đà

Đuà rỡn làm chi với khách thơ

Trận bút trường văn là chiến địa

Sao em lấy đó một trò đuà?



Em đâu có dám rỡn đuà ai ?

Bản tính sinh ra đã thế rồi

Tia chớp qua nhanh thành sét giật

Nghe lời anh dạy vẫn còn may!




ngày 19 tháng 7 năm 2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét